Search

11/16/2010

KHOẢNG LẶNG PHÍA SAU THẦY

KHOẢNG LẶNG PHÍA SAU THẦY

KHOẢNG LẶNG PHÍA SAU THẦY

Nguyễn Ngọc Thiện

Có những giờ ra chơi em xoè tay buộc gió

Có lúc nào bất chợt thấy thầy cuối hành lang

Thầy đứng một mình thôi, vòng khói thuốc lung linh

Đan thành làn mây trắng bay vào chốn mù khơi

Có những giờ ra chơi em ko còn vô tư

Khi thấy thầy in bóng, hun hút cuối hành lang.

Thầy nghĩ gì thầy ơi! có bụi phấn rơi rơi

Rơi rơi bạc tóc thầy, rơi rơi bạc nếp nhăn

Em nhớ mãi thầy ơi! em nhớ mãi thầy ơi!


Những giai điệu trầm bỗng, du dương lan toả bởi tiếng đệm gõ nhẹ nhàng của ghita khiến câu hát như muốn rơi theo hạt bụi mờ xa trong đuôi mắt.

Đám học trò như những chuyến đò ngày ngày tiếp nối tháng năm đi qua dòng sông rộng vô bờ. ” Thầy vẫn đi buồn vui lặng lẽ”, còn cô bé học trò vẫn hồn nhiên nheo mắt theo câu hát “Có những giờ ra chơi em xoè tay buộc gió”. Tôi nghe man mác nơi nào đó của tuổi còn thơ “ngày hai buổi đến trường/ yêu quê hương qua từng trang sách vở…”. Thầy dạy tôi từng câu chữ thơm màu mực tím thân thương.

Ai có ngỡ ngàng, khi “bất chợt thấy thầy cuối hành lang” – phải chăng đó mới là lúc đứa học trò ngây ngô chợt nhận ra bao nỗi khó nhọc hằn sâu nơi đáy mắt.

Và cả những đám khói cuộn tròn thành ánh sáng lung linh trên tay thầy, hay bởi sự ưu tư nặng trĩu?… Tưởng chừng như những vòng khói thuốc huyền diệu kia cũng vội đan quyện để rồi “bay vào chốn mù khơi”

Thầy đứng một mình thôi, vòng khói thuốc lung linh

Đan thành làn mây trắng bay vào chốn mù khơi

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét